THƯ GỬI CÁC THIỆN TRADER

Làn sóng crypto càn quét qua Việt Nam 2016, 2017 làm cho bao nhiêu con người điêu đứng, nhưng cũng có nhiều người giàu lên trong một năm. Có người kiếm vài chục tỷ, có người kiếm vài trăm tỷ, có người kiếm vài ngàn tỷ đồng. Nhiều người bỏ nghề chính, có người bỏ kinh doanh, có người bỏ việc làm để theo đuổi làn sóng này.

Có thể nói bắt đầu từ onecoin, sau đó có nhiều đồng coin nữa theo mô hình đa cấp. Việt Nam được đánh giá là đất nước dễ đi theo đa cấp nhất và có đội ngũ đa cấp hùng hậu. Những người vào những vòng đầu thường thắng lớn. Có nhiều người may mắn nhảy qua Bitcoin kịp thời khi giá Bitcoin còn rẻ vào những đầu năm 2016.

Tôi biết có một người, người này có nhân duyên quen cũng được 10 năm. Một người theo quan sát là người căn cơ nhạy bén, có năng lực. Một người đầu tư nghệ thuật, có thời làm đạo diễn khá nổi tiếng, có cá tính mạnh, luôn giữ chính kiến và lập trường trước tất cả những ngoại cảnh. Anh ta luôn có những tranh luận gay gắt, chỉ rõ đúng sai không khoan nhượng hay cả nể ai. Sống một cuộc đời độc lập, không vợ con, không gia đình.

Bẵng đi một thời gian thì anh ta xuất hiện và mời tôi đầu tư vào onecoin, nhưng tôi không có thời gian để quan tâm tới những mô hình này.

Một thời gian sau tôi được mời xuống nhà anh ta chơi, anh khoe mới làm xong một biệt thự tại quận 9 và mua vài bất động sản. Cũng nhờ Bitcoin với các sàn mua bán bitcoin quá dễ dàng như binance.com, coinbase.com, blockchain.com, remitano.com, cryptobank.sg mà anh ta kiếm được cả trăm tỷ đồng. Đó cũng là điều mừng, kiếm tiền chính đáng, thì kiếm tiền là chuyện bình thường.

Qua trao đổi chuyện thì anh ta chỉ muốn ẩn về thụ hưởng cá nhân và không tham dự bất kỳ công việc kinh doanh hay đầu tư gì. Theo anh ta thì khó có thể tạo thành một tác phẩm điện ảnh có giá trị khi thị trường ai ai cũng muốn xem giải trí. Còn đầu tư một tác phẩm nghiêm túc thì lỗ và cũng chẳng để làm gì. Dừng lại ở độ tuổi U40, bỏ tiền vào bank, ngồi om BTC, đi du lịch khắp nơi trên trái đất, bất động sản thì cho thuê, đó là cuộc sống trong mơ của nhiều người.

Nhưng ra về, trong tôi cảm thấy buồn. Bởi cách con người ta khi thành đạt, thì lập tức co cụm và thụ hưởng cá nhân. Họ có thể bỏ mặc tất cả, họ không quan tâm đến đất nước, cũng không nhìn tương lai cho các thế hệ sau. Đó là điều ích kỷ và thiếu tiến bộ. Cũng vì tư duy và thái độ này mà đất nước chúng ta như ngày hôm nay, con cái như ngày hôm nay. Lại nhớ lần đi Hà Lan, tới sân bay Amsterdam, bảo vệ hỏi bạn hộ chiếu nào, chìa cái hộ chiếu Việt Nam màu xanh ra thì quẹo phải vào xếp hàng, còn của Singapore, Hong Kong, Mỹ, Canada, Anh, Nhật, Hàn Quốc thì đi thẳng vào tự check in. Đi du lịch thì phải chứng minh tài chính, đi du học cũng chứng minh tài chính, chứng minh làm sao mà người ta thấy mình đi rồi về chứ không bỏ trốn ở lại, rồi làm gánh nặng cho đất nước họ. Đó là cái nhục quốc gia. Con người có cái niềm tin là quý giá, sống trên đời, suy cho cùng các dân tộc cũng kiến tạo niềm tin cho nhau. Thế mà niềm tin bị họ quăng vào thùng rác không khác gì cái băng vệ sinh phụ nữ dùng xong.

Dù cha ông ta, cha mẹ ta có tệ thế nào đi chăng nữa. Họ có kém cỏi hay tư duy thiếu tiến bộ, họ không có năng lực dẫn dắt làm cho ta khổ sở, bất hạnh thì không vì thế mà ta túm lại thành gói thối rồi quăng lại vào quá khứ hay xả ra bãi hiện tại. Người trượng phu không ai ứng xử như vậy cả. Người trượng phu tri nhận cái đúng cái sai, trách nhiệm và bao dung để rồi dấn thân vào công cuộc xây dựng đất nước. Đi năm châu bốn bể cũng để quan sát bạn bè quốc tế làm gì, ta thua cái gì, mạnh cái gì, yếu cái gì, rồi từ đó có ý tưởng để khởi nghiệp, để kinh doanh, tạo ra công ăn việc làm hay giải quyết vấn đề nào đó trong xã hội, trong đất nước. Đó mới là tư duy tiến bộ, đó mới là điều nên làm. Khi một đất nước văn minh, sáng tạo, nhiều tập đoàn kinh tế lớn, sản xuất ra nhiều sản phẩm, công nghệ…cả thế giới cần đến thì nước nào không mở cổng cho vào, passport mạnh lên thôi, muốn đi là book vé bay, muốn về là đi ào ào về, chứ có gì mà phải đi xin miết, cái gì cũng xin, chỗ nào cũng xin, làm gì cũng xin, đến cảm ơn cũng xin làm như người ăn xin vậy.

Trader là một công việc thú vị, có thể kiếm tiền mọi nơi mọi lúc, có thể trade coin, trade tỷ giá, trade vàng,…công việc này đòi hỏi nhạy bén và phân tích thị trường, cũng có lúc may mắn nhiều người giàu nhanh. Nhưng có kiếm được nhiều tiền đi chăng nữa thì sử dụng nó một cách có ý nghĩa, nếu không muốn kinh doanh thì đầu tư vào các start-up, đầu tư vào các dự án có giá trị hoặc tham dự vào các quỹ đầu tư phù hợp.

Có như thế cuộc sống mới có ý nghĩa, mới hạnh phúc, cho dù nó có thành công hay không thì ít ra các thế hệ mai sau nó tự hào là ông bà, cha mẹ nó dám thực hiện, dám hi sinh, dám dấn thân, dám thất bại. Có như thế đất nước mới mạnh lên, con cháu mới hưởng lợi.

 

Mr.Happy

Sáng lập/Tác giả HAPPYBOOK.IO

Bài mới nhất
Next Article
happy stories, happy life, startup, creative